LỘC TRỜI

Tôi đang lo mất quân bình
Bỗng như một sớm bình minh có người
Thiên thần, một nụ, rất tươi
Anh còn đủ chỗ cho người tạm dung
Tôi quỳ lạy với thương khung
Em trong khoảnh khắc, tôi cùng trăm năm

Leave a Comment