Tôi nhớ khi tôi có trang mạng nây, tôi thường đăng thơ. Những bài thơ không màu. Những bài thơ nhớ nhà, nhớ tôi, những bài thơ mang theo sương gió, mang theo cô đơn và mang theo nỗi buồn…
Tôi không biết khi nào, những con chữ của tôi nghiêng về một lối khác; tôi muốn trở về cái tôi khởi đầu; nhưng hình như càng ngày, tôi càng lún sâu hơn về một đôi mắt, một bàn tay, một câu thơ…từ từ tôi thấy tôi đang bơi trong một biển lớn.
Tôi làm thơ tình. Mỗi ngày là những bài thơ tình. Mỗi ngày tôi thường hỏi tôi, “ trẻ thêm một tuổi chưa Tùng ? “…và rồi tôi hiểu ra. Khi tôi mười, mươi lăm, mười sáu tuổi tôi thường làm thơ về sông núi, tôi thường làm thơ về bom, đạn; khi tôi hai mươi tôi thường làm thơ về thân phận, tôi thường làm thơ với dấu hỏi, làm thế nào, làm thế nào…Tôi lang thang vào FB, tôi mở mắt với một trời hoa; nhưng chuyện cũng bình thường; bình thường cho đến một ngày, tôi sợ cả tôi.
“ Khởi đầu là giáo dục; và tận cùng, cũng là giáo dục. “ Câu nầy hình như chỉ còn giá trị một nửa. Có thể hôm nay chúng ta nên viết: Khởi đầu là tình yêu; và tận cùng, cũng là tình yêu. Tôi tin điều nầy đúng. Tiếng ru mẹ là tình yêu đầu đời; đôi mắt cố gắng nhìn lại người thân, nhìn lại thế gian, là tình yêu cuối cùng của cuộc sống. Bởi tình yêu chúng ta còn lại. Bởi tình yêu những học thuyết được sinh ra. Bời tình yêu, giấc mơ có mặt. Tôi làm thơ tình, cũng chỉ là, thả mộng vào trăng…