CỨ VUI LÀ ĐƯỢC

Ừ thì tưởng vọng mù sương
Soi gương tôi thấy hoang đường qúa đi
Bút cùn, mực cạn, lời ghi
Rướn cao, nhớ ngại; ôm ghì, nhớ can

Mùa chúc tụng bình an đến muôn nhà, muôn người
Mùa thức giấc trong quá trình mê sảng
Mùa mơ thấy bóng con chim nhạn
Mùa tình yêu từng đóa lan xa

Không thể vĩnh cửu nên vui cùng hữu hạn
Tôi và em
Tôi và trần gian đối đãi
Trôi về đâu ngày đấy giấc mơ hoang
Tâm biến hóa nhưng thân không biến hóa
Cười vui vẫn thế trăng vàng

Có những nồi kê nấu từ huyền sử nấu đến hôm nay
Cuộc dong ruổi của một linh hồn không giới hạn

Leave a Comment