Khi lòng trải dài đến vô hạn
Ngồi ngắm hoa xuân
Mùa đông ngắm tuyết
Mùa hạ trên lưng Lạc Đà
Mùa thu cùng lá ngâm ca…
Nàng cười, còn em ?
Chàng đã nói cùng nàng,
Anh không là gì cả
Nhưng vì em, còn lại
Để ôm em
Nàng đang cùng với lũ
Nàng đang xót xa phận người
Nàng đang ngồi với biển
Sóngt vỗ khoảnh bờ xa
Khi nào tâm cảnh mở ra
Em là vũ trụ
Và ta
Hòa cùng