TRĂNG NÓI

Khi nào chúng ta yêu thơ và chúng ta thấy thơ cũng là trăng
Khi nào chúng ta không còn yêu những đêm trăng sáng
Có phải trăng là lãng mạn
Từ trăng , rất nhỏ,
Yêu chàng
Khi nào chúng ta trong trăng an tịnh
Để thấy ta còn nguyên vẹn tuổi thơ

Chúng ta sẽ không quên cái thời bóng trăng dẫn lối
Chúng ta sẽ không quên cái thời dưới trăng ngồi đối thoại; chỉ cần một cọng một bằng hai
Không hy vọng là thiên tài
Nhưng kiên định đủ cơm, đủ áo

Chúng ta dưới trăng nghe lòng thơm thảo
Thấy về ngón tay và thương Đức Cồ Đàm
Chúng ta sẽ đi qua nhưng trăng còn lại
Gởi vào trăng như thương mãi thế gian nầy

Một cuộc chiến trường kỳ đành phải gởi vào trăng
Cái truyền tài cần bóng trăng truyền tải
Không cần nói tâm thành và ý trải
Lời- vô ngôn; trăng nói, với vô ngôn

Leave a Comment