NỐI DÀI,

Chúng ta đến thế giới nầy như một nhân duyên, nên dù thế nào chúng ta không thể đối diện với nó bằng tiếng khóc, chúng ta không cần phải cười vang nhưng ít nhất chúng ta không mang tâm thế khước từ…
Ôi, tình yêu của em, một tình yêu èo uột; ôi tuổi thơ của em, em làm gì có tuổi thơ; ôi quê hương của em, một đất nước thật buồn….nhưng không vì thế để chúng ta than khóc…
Trang bị một nội tại không có gì lay chuyển, rằng chúng ta có thể bước trên nghịch cảnh mà đi
Trang bị một giấc mơ đủ để vực dậy linh hồn
Nhìn ngắm mọi hiện hữu trên đời nầy như một cơ duyên
Cảm ơn từ mọi cơ duyên đã cho chúng ta hơi thở, cho ta sự an bình, cho ta thương nhớ
Và trong mỗi ngày hãy tập đóng dần nhữ bi lụy trần gian
Chàng yêu nàng, hay, nàng yêu chàng. Con thuyền từ quá khứ trôi về tương lai trên sóng, trên những bềnh bồng qua những quanh co. Chúng ta còn nhau hay chúng ta đã mất nhau. Tôi cảm ơn lời dạy của Chư Phật. Hãy nhìn ngắm. Hãy từ đó chúng ta tìmcách đối đãi và bước qua. Tôi đã bước qua trong sự cầu nguyện cho nàng mỗi ngày; cho gia đình nhỏ của tôi, mỗi ngày.
Cảm ơn các bạn FB đã khơi mở cho tôi những mạch ngầm, trong một thế giới ngỡ đã chìm khuất và tan đi.
Suy nghĩ để thấy ta tồn tại, bước đi để thấy ta tồn tại, yêu thương để thấy ta tồn tại, viết xuống để tồn tại, nhìn ngắm để tồn tại; gì gì miễn là chúng ta còn hoại động thân xác và nội tâm…

Leave a Comment