TỪNG BƯỚC ĐI QUA

Thời gian của một nồi kê thôi sao ?
Sông cứ chảy và ta cứ nấu
Khi mọi sự ra đi là khởi đầu
Ta khi nào biết nhìn ánh trăng lan tỏa ?

Đừng hỏi vì sao hôm qua còn lạ
Hôm nay thân mật mỉm cười
Đừng hỏi vì sao xơ xát lá
Thiên nhiên còn đó một màu tươi

Thử viết xuống núi không là núi
Và sông kia cũng chẳng là sông
Thì khoảng cách chỉ là ý niệm
Không việc gì để nói cách ngăn

Tri thức là một điều cần thiết
Nhưng cần hơn là một chữ tình
Ta sống được với điều đơn giản
Nhưng cần hơn mắt nói môi cười

Ôm một vì sao nhỏ
Thân thương một cõi tinh hà
Vẫn biết trần gian, quán trọ
Thiên thu từ đấy, đã là

Leave a Comment