Không vì áo của chàng rách nát
Không vì chàng thân xác tả tơi
Cùng chàng bước giữa mù khơi
Cùng chàng vất vả cùng chàng mưu sinh
Không hề trách bình minh sao lạnh
Không hề buồn gia cảnh nheo đơn
Không hề một tiếng giận hờn
Không hề tính thiệt, tranh hơn với đời…
Và chàng, xếp lại cuộc chơi
Với nàng khuya sớm, với đời bước đi
Với tay trắng tập làm ông Chủ
Vốn khờ khờ đội mũ doanh nhân
Cũng may trời cũng ban ân
Tuy rằng phá sản nhưng thân vẫn còn
Ừ thì có hao mòn năm tháng
Cười rất tươi sáng sáng đi cày
Bên rào hoa nở chim bay
Bên nàng loạn động bàn tay mỉm cười