ĐỌC THƠ BUỔI SÁNG

Ngày mai trên nhánh sông đào
Các nàng cởi hết nhảy vào hân hoan
Nghe sao lòng dạ xốn xang
Muốn đi nhưng sợ các nàng, nên thôi

Trên nhánh sông đào, có những cây hoa đào
Bên cạnh gốc hoa đào các nàng đào xuống
Chôn cất những bình minh
Chôn cất những tiếng thở dài
Chôn cất người tình xưa đến ngang cổ
Một hình thức của ngôi mộ

“ ngày mai trong đám xuân xanh ấy “
“ có kẻ theo chồng tiếp tục chơi “
Hình như Nguyễn Bính viết như thế
Hình như tôi nhớ sai rồi
Mặc kệ,
Sáng nay đọc các nàng cùng cởi áo
Nhảy vào hư vô

Leave a Comment