CÓ THỂ HAY KHÔNG

Nàng đi
Không thoát
Nàng chạy,
Không thoát
Nàng trốn tránh
Hoài công
Nàng nằm thở
Với bàn tay chàng

Khi biến hóa chỉ đơn thuần biến hóa
Cái vô tâm về lạ cái đang cầm
Em giờ như thể tri âm
Thơ trong giấc mộng chưa lầm tiếng chân

Màu nhiệm mở ra đôi mắt nhỏ
Đôi mắt long lanh kỳ diệu vô vàn
Tôi tập chết từng ngày trong cái sống
Để hình thành da thịt máu xương em

Leave a Comment