GUỒNG QUAY

Nàng,
Tặng cho chàng một vết thương
Xong ghi nhật ký
“ Đáng đời làm thơ “
Chàng thời
Từ đó lơ mơ
Lại trông chuông gío
Lại chờ nghe tiêu

Thời cuộc khó chỉ hồn lang thang là dễ
Vùng nhân sinh quay quắt chuyện không ngờ
Thôi thời mặt dạn, mày trơ
Coi như mất trí trước giờ tự treo

Dù gì chàng vẫn thích
Trong trò chơi của nàng
Một thiên đường tự hóa
Hư không thành đá vàng

Leave a Comment