CHẮC LÀ KHÔNG THỂ

Em có thể hoá thành mây được
Nhưng em không thoát thế gian nầy
Ta truy hư ảnh ngưng thành tượng
Để mãi em còn với bóng ta

Không có rượu cứ viết trường thiên túy mộng
Vòng tay ôm vạt nắng của thiên hà
Vẽ, vẽ mãi cõi tinh thần truyền tống
Ta ôm em, và cả, ta hôn em

Từ một phút thương ngọt mềm chữ nghĩa
Về sông mơ ra tắm suối hoa đào
Mời Thanh Đặng, cho anh đùa thỏa thích
Nhớ chạm dừng, đừng chết ở trong thơ

Em không thể hóa thành mây và ta còn nguyên trần tục
Hành vô phương nên chết đứng ở nơi nầy
bờ bến cũ, guồng quay giờ đã cũ
có một người đang tập đứng như cây

Leave a Comment