NẾU CÓ KHÁC NHAU CHẮC KHÔNG NHIỀU LẮM

Không là gì cả mỗi ngày nhớ về một người thương về một người ôm về một người đọc những bản tin… ở đó có những người đơi nhau, ở đó có những tâm tình vụn, ở đó có phép màu thời gian, ở đó có người làm thơ đang nả đạn vào không gian bằng những con chữ…
Một buổi sáng bình thường. Người ta hôn nhau bình thường. Những bữa ăn sáng bình thường. Chết sống cũng bình thường. Anh hôn em nhé ? Nụ hôn gởi vào không gian cũng bình thường như thể kề cận hôn nhau.
Có gì khác chăng, nơi mỗi sáng, của người ? Trời vẫn thế cho dù ngày giông bão. Tình vẫn xanh theo ước muốn lên xanh…
Bài thơ ngắt quảng vì, em khóc
Em chỉ đùa anh, không yêu anh
Chàng vuốt tóc nàng, nói nhỏ
Chẳng có gì kác nhau
Khi em đã là một phần trong anh, xương thịt
Em cứ đi về hướng của thanh xuân…
Chẳng có gì khác nhau ở nơi góc núi. Lá Thu vàng và lá Thu bay. Con Sóc nhỏ đùa vui trên thảm cỏ. Con Chuồn Chuồn vẩy gió rất an yên…

Leave a Comment