Sáng nay, mười sáu tháng mười; tôi viết hai câu thơ và mong các bạn ta viết tiếp. Cảm ơn thật nhiều. Dù viết tiếp chỉ có sáu người thôi, nhưng đã là một điều đẹp lắm. Tôi thích câu nói từ Thánh Kinh “ Hãy gõ, cửa sẽ mở. “ Còn gì đẹp hơn khi “ mít nguồn gởi xuống, cá chuồn gởi lên, “ còn gì thích hơn khi “ chúng ta sẽ không hề cô độc, hãy nói ra để gió gởi mây về.. “ Lâu lâu tôi sẽ dán lên một bài Đường luật, sai luật; mời các bạn họa lại cho vui. Tôi viết “ sai luật “ bởi thật tình tôi quăng mấy thứ “ luật tắc” từ lâu lắm; nhưng tôi vẫn thích thể thơ nầy…Tôi vẫn nhớ cái thời mười lăm, mười sáu “ tay kiếm múa lên bình bốn biển, tay vung ngòi bút dẹp cuồng giao… “ Khẩu khí thôi, chẳng hề có tài hoa được một phần ngàn trong đó; nhưng tôi vẫn mang hai câu thơ dõm ấy theo mình; có thể một ngày, tôi dán lên vài câu tứ tuyệt; có thể một ngày tôi dán lên vài câu thơ năm chữ; có thể một ngày, tôi mời các bạn nối dài song thất lục bát; có thể một ngày, tôi viết một câu Haiku…
Tôi một mình viết thơ “ ôm em “ đến lúc không còn ôm thêm được nữa. Tháng mười sắp qua. Chúng ta sẽ ngồi nhìn gió tuyết trong một tương lai gần. Thơ mở. Thơ muôn đời mở. Chẳng có bài thơ dở, chỉ có người không biết thưởng ngoạn thơ.
Trong tâm tình bồng phiêu chữ nghĩa, tôi trải lòng mong chúng ta cùng chung bước lên đường.
ĐA TẠ.