PHÚC DUYÊN

Em còn thả tóc mù sương

Tôi còn lẩm cẩm hoang đường suối khe

Bây giờ mấy nhịp cầu tre

Vẫn là một góc thu che với tình

Có cần gõ mõ cầu kinh

Giải oan từ buổi chúng mình biết nhau

Ơ kia, anh bảo cái ngày ?

Là oan nghiệt cánh chim bay vào hồn ?

Mở nhìn tám cõi càn khôn

Thấy ra những bước chân dồn dập qua

Tiện đường ngắt một cành hoa

Mai về phù phép cũng là phúc duyên

Leave a Comment