NỐI DÀI

Một ngày, một bình minh chợt khác một bình minh; một ngày, ngay cả tiếng kêu của mấy con chim bay trước nhà dường như cũng thêm phần êm ả; một ngày gió vô tình làm quạt, những phiến mây với tin lành, những đóa hoa ngạt ngào hương…
Một ngày, những cái có cũng cần nhìn lại, dù những cho đi vẫn đã cho rồi; mọi con đường như nối kết trong tôi; tôi vẫn bước chân đi với tâm tình thuở trước…
Một ngày, những trang đời trầy xướt; đã trở thành thơ theo đôi mắt mỉm cười; chẳng có gì sổ lộ cứ tròn tươi, những mất máu một thời là dĩ vãng, tôi vẫn bước trong trời thu lãng đãng, coi ngàn năm như chỉ một vài giờ; tôi an bình trên suối tóc ai thơ, tôi biến hóa để kịp giờ tạo tác…
Một ngày, không gian hòa nhạc, sỏi đá cùng ca hát, dường như chỉ một tôi nghe; tôi viết xuống có thể là không thật, thời đại nầy ai đảm bảo, chẳng hoài nghi; tôi biết trong tôi và tôi sẽ ôm ghì, cái có được tôi chưa từng có được…
Một ngày, kiếp người sao tội; trầm luân ngay cả một lời khen; những bài thơ bước đi chỉ để mong rằng, chúng ta đến với hai bàn tay mở; tôi nghe được qua từng hơi thở; tiếng đá buồn câm lặng suốt thiên thu…
Một ngày, chợt thương vô cùng lời Chúa “ Hãy để kẻ chết chôn kẻ chết, còn ta đi đánh lưới người; “ một buổi sáng an bình ngay cả hồi ức cũng vui tươi; gắng thả xuống như thể là chấm hết…

Leave a Comment