Hãy ngồi xuống, hãy đọc, hãy thơ thẩn với riêng mình; giấy sẽ gọi và bút, sẽ viết. Đã từ lâu chàng thường viết về nàng, một thói quen rất lâu không hề có. Một thời thơ là của những chiếc lá vàng. Một thời thơ là của bom rơi, đạn lạc. Một thời là tương tác với hư không. Một thời là những dấu hỏi mở ra. Một thời là hy vọng. Một thời là nỗi đau trâm thống. Một thời ngồi viết “ anh yêu em ! “ Những con đường tiếp nhau. Những tàn phai cùng những sinh động.
Chàng ngồi với một đóa hoa.
Chàng ngồi với một đôi mắt.
Chàng ngồi cùng đêm đen.
Chàng du hành về thiên đường.
Chàng du hành về địa ngục.
Chàng thăm hỏi chính chàng.
Là những bềnh bồng qua năm tháng. Là đường bay của những sớm mai. Là những trường thiên rút gọn. Chàng chưa từng nghĩ có một thời như thế. Một thời lang thang. Một thời cùng người xưa đắp mộ lá vàng.
Nàng. Một tâm tình hiến dâng, hay nàng là quà tặng từ trời. “ em là lửa, có tôi là củi- mình yêu nhau đủ ấm trần gian “
Hãy ngồi xuống để thấy ra mình là sông, chảy. Hãy ngồi xuống để thấy mình là biển, rì rào. Hãy ngồi xuống để thấy mình là núi, thanh bình trong giải lụa từ trăng. Hãy ngồi xuống để thấy ra cái thường hằng chân thật…
Hãy ngồi xuống để “ anh còn thấy em “