NHÂN GIAN BẤT GIÁC HIỂU

Hiểu ra những vết cắt

Cũng từ duyên sinh

Biết ra người- ấm, lạnh

Đôi khi chẳng tự mình

Thần tiên một góc núi

Hà cớ phải vong tình

Yêu em mà chứng đạo

Cảm ơn một bóng hình

Ngoài đời đầy dao nhọn

Em cứ đâm vào ta

Biết đâu sầu sẽ nhẹ

Để bước với đường xa

Hiểu ra tình một thuở

Cùng trăm năm chẳng già

Leave a Comment