Tôi thích đi dạo để ngắm đất trời. Hòa mình vào đất trời. Trông nhánh lá đổi màu. Trông một dòng sông uốn lượn và con nước với những đợt sóng nhỏ nhấp nhô. Nhìn một hay nhiều con chim cùng bay lượn. Vài giọt sương trên cỏ xanh. Tiếng hát của chim trong tàng cây rậm. Con đường yên ả an bình. Nghe cả chính mình hơi thở. Từng bước chân nhẹ nhàng thả xuống, nhấc lên. Tôi đã có rất nhiều buổi mai hay buổi chiều đối mặt cùng thiên nhiên to rộng. Thiên nhiên không lời. Chúng ta muốn nhìn ngắm nó như thế nào, nó sẽ như thấ đấy; nhưng nếu chúng ta buồn nôn, thiên nhiên sẽ không cùng chúng ta buồn nôn. Thiên nhiên có khả năng tự biến hoá để thích hợp. Tôi biến hóa tôi ? Cũng cần phải thế. Có nhiều điều chúng ta phải tự điều chỉnh để hy vọng có thể hòa đồng cùng với chung quanh ta có phải không.
Thế giới chung quanh chúng ta tác động lên chúng ta là điều phải có. Khi nào chúng ta chưa thoát khỏi tâm thức trần tục, chúng ta còn có buồn, vui. Buồn, ngẫm ra cũng là một phần của tôi luyện. Vui là một tôi luyện khác. Lò đời.
Một sớm thấy ra chính mình đang đối diện cùng núi non.