NỐI DÀI,

Một ngày khởi đầu với tay cầm bánh lái hay một ngày khởi đầu khi tay cầm ly cà phê ?
Một ngày khởi đầu khi bước xuống giường hay khởi đầu lướt nhìn qua mạng ?
Cũng có thể chúng ta không cần biết cái mốc khởi đầu là lúc nào; cái chúng ta cần là một bình minh lòng đầy hưng phấn.
Thế nào là hưng phấn ?

  • Một tạo tác hoàn hào trong ngày ?
  • Một cơ duyên vừa có ?
  • Một tiếng chim trong vườn ?
  • Một đóa hoa nở ?
  • Một nụ cười thân ái ?
  • Một bàn tay đưa ?
  • Một cú gọi ngọt ngào ?

    Một trong tất cả. Đủ đẹp. Xin cảm ơn đời chúng ta vẫn còn có những bình minh tươi xinh như thế. Xin cảm ơn đời chúng ta còn thời gian tản mạn cho nhau. Xin cảm ơn cuộc đời khi chúng ta còn bạn hữu quanh mình tương tác. Thời thật và ảo hòa quyện cùng nhau. Thế nào là thật, thế nào là ảo trong tình bằng hữu. Một cái bắt tay vô tình và một tin nhắn ấm áp ?
    Trong đời, vẫn còn đây, đó chuyện thần tiên. Chuyện thần tiên thường đẹp. Những câu chuyện thần tiên truyền đời vẫn còn nguyên với đắm say.
  • Nếu trong đời, chúng ta có một truyện thần tiên xinh đẹp như thế, lòng hưng phấn trong ta đến cở nào…
    “ chớ bảo đông tàn hoa rụng hết,hiên nhà còn đấy một cành mai “ trong biển trời mênh mông tuyết trắng, bỗng dưng một cô tiên rất thật cùng ta nở một nụ cười.
    Trong một bình minh ngỡ như vô cùng phẳng lặng, nàng gởi cho chàng một tấm hình làm cả bình minh dậy sóng…
    Tong một buổi chiều nàng từ bên trời viết cho chàng những câu thơ…
    Tất cả đều đẹp. Rất đẹp. Tất cả đều cho ta lòng hưng phấn…
    Một đoản văn trong ngày với vài bước ngoặt trong tư duy. Một bản tin thời tiết “ tuần nầy không mưa…”
    Nàng đâu đó nơi Sài Gòn đang ngồi hư cấu cho một chuyện tình đầy âm u, lãng mạng; đôi mắt nhìn trời “ em sẽ biến hoá anh làm sao để trở thành một người tù trong ngôi nhà tình ái “
    Anh bạn bên trời vò đầu “ láo thế nào để chúng cùng nghe…”
    Thật ra, đời vẫn trong lặng thinh tặng cho chúng ta những điều tốt đẹp.

Leave a Comment