Tản mạn vào thơ là một thứ tản mạn khốn khổ nhất. Khi một dòng chữ bây giờ đánh đổ dòng chữ hôm qua. Có thể vạt áo cung đình còn có thể thướt tha, trong một khắc mùa thu thay đổi cả…
Nhưng không tản mạn vào thơ còn tản mạn ở phương nào, khi tay trần không với đến trăng sao; khi mộng, thật thường không cùng một hướng…
Vậy thì…
Hớp thêm một ngụm cà phê
Đừng chống bão, nhưng mà đi trốn nó
Trăng rồi sẽ tỏ
Một chút mây trời cũng đẹp thôi