NƠI TẦNG SÂU ẤY

Thú vị thế nào khi thức dậy thấy ra những gì muốn thấy, một chút thân thương , một chút mặn nồng, một màu vàng tròn nhỏ giữa hư không, một ánh mắt mang mùa thu rất lặng, một nụ cười tưởng vọng, một đài trang…
Nàng rất chi li về những gì nàng kể
Chàng thì xuề xoà như có để rồi qua
Có mấy người biết chàng lòng vẫn thiết tha
Về một thuở đã chìm vào quá khứ
Thú vị thế nào ta với tình tham dự, thần trên hoa và tĩnh hóa trong thơ; ta cứ đi về nơi những bến mơ; con suối ấy của một thời Lưu, Nguyễn; trăng thiên cổ và trăng hôm nay bất biến, nhặt tâm tình trên những lá vàng rơi…
Ở một nơi ngày ngập nước và đêm ngập nước- thơ có còn thơ ?
Ở một nơi bom rơi phía sau, bom rơi phía trước, người kiên tâm với đợi chờ ?
Ở một nơi mà bốn mùa thi ca vỡ như kính vỡ; nàng vẫn yêu chàng hay hồn đã chai, trơ ?
Ở một nơi tiếng hát đến với đời chưa có được
Ở một nơi cái sống không còn là cái sống
Ngày nghiêng
Sao chẳng thể ôm nàng rồi quên tất ?

Thì ra nàng là bề mật của tảng băng trôi
Cái ta thấy mỗi ngày như hạnh phúc
Cái ta có là tầng sâu tù ngục
Sống trong nàng
Em tha thứ cho ta

Leave a Comment