VỀ LẠI CHÍNH MÌNH

Đánh đấm chính mình là trò chơi rất mệt
Nhìn ngắm chính mình là một việc làm rất mệt
Khen ngợi chính mình là nghệ thuật vứt đi
Vỗ về chính mình như thể từ bi
“ anh là cá, nàng giăng câu bắt cá “

Tập bận rộn với những suy nghĩ
Lấp đầy khoảng trống với mùi hương
Xây lại miếu đường
Đối thoại nhân gian vô diện ?

Sao phải cứ mong những điều vụng dại
Khi tầm hoang không phải mọi thời
Sao tự mình đày ải
Lành thay, thuận với lòng trời…

Thơ nối mãi vẫn cứ dài khoảng cách
Hụt hơi rồi, bể rộng, khó lòng bơi

Leave a Comment