VÔ ƯU

Sao không khóc được như người nhỉ ?
Sao không chửi đất với than trời ?
Sao không trách kiếp đời lang bạc ?
Sao không thường quấn lấy khăn tang ?

Sao cứ mỗi ngày lúc tảng sáng
Là cứ ca ngâm với các nàng
Bất tệ, chỉ là những cái bóng
Vậy mà hồn xác cứ lang thang

Thanh xuân tóc trắng trên đầu
Cùng nàng nhẹ bước lên lầu ngắm hoa

Leave a Comment