Chấp nhận những điều không biết trước
Ngoài ra còn có thể làm gì
Ngày vốn ngắn thêm một người để nhớ
Biết đâu đời nhờ đấy sẽ dài hơn
Không hối, cái ngày quăng sách vở
Vào đời gia sản, một khung thơ
Nhưng đời bị đá, thơ quên tuốt
Quên cả ngày nao, một giấc mơ
Sống được coi như là đã tốt
Trang đời thu hẹp lối đời quên
Nhưng rồi một sớm hương xuân lại
Làm nhói tim ta một bóng hình
Cái đau bị nhớ thành ra ngọt
Ta hỏi riêng mình- đã chết chưa ?