Cứ bước mãi vào khung trời vô vọng
Rồi thấy ra địa ngục chẳng hoang đường
Cứ bước mãi trong hành trình tự sướng
Đến một ngày chữ nghĩa cũng tang thương
Thử một ngày nhìn hoa héo
Coi lòng còn thương ?
Có một lần ôm cả
Mộ sâu nàng, khung xương…
Tôi có hình em mỗi sáng mai…
Có, không điều đó chẳng can gì
Bài thơ tôi viết, tình tôi vẽ
Sương khói môi nàng rất Quý Phi