Đời sống vô tình như nước chảy
Không vì rêu khóc phải ngừng trôi
Người vẫn khóc, cười như thể đã
Cho đến ngàn sau cũng thế thôi ?
Không biết,
Cứ còn nguyên dấu hỏi
Còn nguyên cỏ úa ờ ven đồi
Người mất nhau từ triệu kiếp xưa
Bởi do thương nhớ phải luân hồi
Nhưng sao vẫn cứ còn hai ngả
Một ngả em và một ngả tôi
Người có nhau như thể vẹn toàn
Sao còn mãi đấy những sầu than
Tương tư một góc đêm tàn mộng
Những bước chân đầy những khoảng không
Đời sống, có em là giải thoát
Hay bỏ tình yêu để vĩnh hằng
Tay ôm cái chết vui ngày sống
Cảm tạ em về đáy cốc tôi