Không có niết bàn, thiên đường, địa ngục nào trong thơ em
Thân em ấm và hơi thở ấm
Những con chữ đi ra khỏi đền đài lăng tẩm
Những con chữ đi về hướng có anh
Cũng có thể những con chữ đi về những phương trời khác
Có đêm đen và có tật nguyền
Có những nỗi buồn và những oan khiên
Thơ em đến gieo lên mầm hy vọng
Không có cực lạc nào trong thơ em
Ngay cả suy nghĩ về anh
Khi thơ không chiếm hữu
Thơ mở cửa, nếu cần, thơ chiến đấu
Nhưng tận cùng, thơ
Những phiến tâm hoa
Cũng có lúc thơ em, đơn giản, chỉ là
Ôm em với, chúng ta về một hướng
Cũng có thể, trong sắc màu tưởng tượng
Em và anh làm đẹp thế gian nầy