NỐI DÀI,

Hắn không nghĩ có một điều thú vị như thế. Thú vị ngồi nhìn. Thú vị lâng lâng giữa bồng phiêu lãng đãng, giữa có và không đã không còn là không và có. Một hiện hữu chân thật.
Hắn không thể nào biết có một ngày không cần đi để tới, không cần nhìn để biết, không cần đọc vẫn hiểu yêu quái cũng chẳng phải ba đầu sáu tay gì. Cũng không cần phải khổ sở ra khỏi tầng trời nầy để có tầng trời khác…
Khi một người không còn có tuổi. Sáng lái xe đi làm không vì để thu thập cho được giàu có, vẫn lái xe đi.khi một người tưởng như không còn bận bịu chi nhiều, lại có thể cười cợt với thời gian tại sao trôi chóng thế.
Không nên tưởng vọng số nhiều. Màu mây ấy dừng lại như thế là quá đủ.
Hắn chợt thấy ra buổi sáng ngồi vài giờ, buổi chiều ngồi vài giờ. Ngồi không để tham khảo. Ngồi không để có được những gì cao siêu hay một bất ngờ. Rất hay. Hay ở chỗ nào ? Có những giao cảm cứ cho là vi diệu, không thể nghĩ, bàn. Nhè nhẹ, lung linh. Bắt gặp cái hư ảo ấy trong một tình cời. Cùng với cái lung linh ấy là một ơn phước.
Hắn thấy ra lý do lánh đời là một tư tưởng tối tăm kể gì. Tại sao không cho mình một đam mê.tại sao không tạo cho mình những giao cảm thiên đường. Tha nhân là điạ ngục ? Giởn ! Cần có tha nhân để xác định rằng ta tồn tại ? Giởn !
Hắn hỏi chính hắn- Cái bóng có phải là tha nhân hay không ? Khi cái bóng cũng là tha nhân và cái bóng ấy, trong hắn, là một thân thiết; vậy thì- Tha nhân là thiên đường. Cái bóng không thể phán xét; chỉ có hắn, ngồi nhìn cái bóng, mà vui.

Leave a Comment