NỐI DÀI,

Chàng thích viết về một dòng sông để lại, một trường sơn để lại, một biển xanh để lại, dù chàng đã mang theo mặt trăng, mặt trời; dù chàng đã mang theo cái quá khứ đầy màu xám và đỏ…Chàng đã mang theo và chúng đã trở thành những gì bất khả phân ly…
“… xin vì chàng xếp bào cởi giáp, xin vì chàng rũ lớp phong sương, vì chàng tay rót chén vàng, vì chàng điểm phấn thoa hương não nùng…” Chàng đã mang theo một Cô Kiều khờ khạo đáng mến, đáng thương; mang theo một Từ Hải chỉ vì cụ Nguyễn Du không thể nào viết khác hơn, nên đành cho anh chết đứng- Một cái chết tồi tệ nhất trong hư cấu đời thường. Chuyện đã rồi. Có muôn ngàn chuyện đã rồi đầy nước mắt. Anh yêu em và chúng ta đã xa nhau. Em yêu anh và tình chúng ta đã trở thành quá khứ. Tổ quốc nầy mong các anh, nhưng các anh đã ra đi. Dòng sông nầy thương nhớ các anh, nhưng các anh chưa hề quay lại. Những ly rượu nầy vốn chờ các anh nhưng giờ chúng được đổ đi, hay chỉ có một người cô đơn ngồi uống cạn…
Chàng vốn thích lang thang…cho đến một ngày “ lang thang mà không đi… “ Một ngày chỉ có tâm di hành, nhưng con người dường như đứng lại…Rong rêu cuộc đời. Mấy câu HaiKu đầy ray rức của một thời vẫn cùng chàng đối thoại…” ngướt mặt nhìn trăng sáng, cúi đầu nhớ cố hương “ Lý Bạch không đi xa mà lòng buồn đến thế…
Lịch sử hôm qua đã khép lại, nếu ngàn sau lịch sử kia có mở ra, hậu thế sẽ đọc được gì ? Sơn màu nỗi nhớ ? quằn qoại với những tư liệu đã được xào nấu từ những chuyên gia ? Máu đã phai màu từ dạo ấy, chiến trường không cớ ở hôm nay.
Thói quen cùng với chữ như một định mệnh lưu đày, hay chỉ là một cuộc cách mạng tâm thức chỉ có thể một người đối mặt và tự điều chỉnh để biến hoá ? Có thể không phải thế. Chàng cần hơn một cá thể đồng hành. Khi đối thoại với chính mình là một đối thoại buồn chán. Tiếc. Tâm thức sáng tạo không thể có hai. Một vậy. Một với vòng tay mở và trái tim chia.

Leave a Comment