EM VUI LÀ ĐƯỢC

Đoạn cuối của cuộc đời thế nào anh ?
Không có đoạn cuối !
Chỉ có trong thu dăm chiếc lá rời cành
Chỉ có mùa đông vài bông tuyết nhỏ
Chỉ có mùa hạ nắng vàng trải đầy trước ngõ
Và mùa xuân thác nước reo vui…

Chúng luân hồi đấy
Con người, nói cho cùng, cũng là lau sậy biết tương tư
Biết đến bên nhau và biết chối từ
Biết đạo đức biết cả về tội ác

Nhưng con người khá hơn ?
Chúng ta biết làm thơ và chúng ta biết đánh đàn
Biết vẽ lại những nỗi buồn treo lên vách ngắm
Biết hồi ức về những điều xa thẳm
Như
Dường như, anh và em
Tiền kiếp đã bên nhau…

Đoạn cuối cuộc đời là chuyện của mai sau
Hôn một phát
Em cười vui là được

Leave a Comment