NHÀ RƠM VÁCH ĐẤT

Em là lá rụng trong tôi
Tôi đem lá ướp
Để màu không phai…

Nàng không phải là lá
Tiên nữ lạc trần ai
Chàng cưu mang phàm thức
Nhìn thôi
Rồi thở dài

Thấy nhau thế đã đủ
Trong tay là tham lam
Nếu mỗi ngày đều được
Nhìn em là đủ rồi

Leave a Comment