VUI CÙNG SINH DIỆT

Hãy cứ tung tăng trong khung trời của bạn
Những ngọt ngào đã qua
Những mắt nhìn đã trải
Đã cùng sông thu trôi
Đã cùng những cánh đồng tuyết trắng hỏi nằm sâu trong tuyết là gì
Đã từng cùng núi non- có khi nào thổn thức
Hãy sống và sống như thế gian nầy có bởi do ta
Hãy tập quên đi những cái chẳng là
Và tập ngắm trong hành trình duyên khởi
Một người ra đi một người bước tới
Tình cứ xanh dù hoa rụng một vài
Kỷ niệm một thời còn đó không phai
Ta giữ lấy
Là nhân gian quà tặng

Hãy dang rộng tay ôm bác mặt trời
Hãy thanh tĩnh an nhiên ngồi ngắm nghuyệt
Chân từng bước qua bao miền bi thiết
Thơ hồi sinh từ sa mạc khô cằn
Người đã về theo những trang văn
Thời sống với như đã từng sống với

Leave a Comment