Cái không thường tuyệt diệu
Lâu lâu
Những con chữ thọt lét
Những dấu chấm làm lơ lững bầu trời
Những nàng kéo xuống ngang qua rún
Có kẻ hàm oan bỏ núi
Đi
Nếu không có những đột phá như thế
Cảm ơn vẫn có những đột phá như thế
Cho một ngày thành một ngày khác
Cho thơ còn
Lãng du