Mai sau tình ấy vào thiên cổ
Có chở cùng không, những xót xa ?
Ta sẽ bình yên về cổ tích
Mang cùng sương khói một cành hoa
Bỏ ra ngoài phân cảch
Kéo vội từ không gian
Vô cùng trong một khắc
Là thương thương muộn màng
Hốt nhiên từ chỗ không thành có
Rất ngạc nhiên từ một điểm trang
Hồ ấy lung linh; người ấy, lạc
Trải vào vô tận với đài trang
Câm lặng,
Hay nói cùng bốn biển
Chữ chưa từng hiện ở trong trang
Bài thơ chảy suốt về u mặc
Ta chảy về đâu ?
Một điểm vàng…