Mỗi năm ngày nầy anh đã lái xe đi
Cho một giấc mơ không bao giờ thành hiện thực
Tuy vậy mỗi lần anh đều háo hức
Nhưng năm nay không đi nữa, ở nhà
Ừ thì cát sỏi cũng là hoa
Và hương sắc trên từng ngọn cỏ
Nhưng đôi lúc cũng cần to nhỏ
Giới hạn cuộc đời và giới hạn cõi người ta
Nàng là ai ?
Người thiếu nữ yêu ma ?
Tôi là ai ?
Người ngồi lại dưới trăng tà
Đọc thiên cổ vì sao lòng nhỏ lệ ?
Đêm nay đêm của những tràng pháo bông rực rở
Cùng những tràng pháo liên thanh từ chú Mễ cạnh nhà
Khúc ngoặt cuộc đời từng khúc đi qua
Phút quay lại đã không còn trẻ nữa
Thôi đành vậy, ta làm tên thất hứa
Đã lâu rồi, thêm được một quê hương
Mồ hôi ta trôi mất chữ vô thường
Ngày đối diện và đêm đen đối mặt
Ta dừng lại không còn mơ đuổi bắt
Những mơ hồ trả lại với hư vô