TA CỨ TIN VÀO NHỮNG DỄ THƯƠNG

Khi biết ra cái nhớ cũng mơ hồ khó hiểu
Khi đợi cũng là thơ ?
Chữ trên đường tị nạn ?

Đối thoại câm,
Cũng là ý Chúa ?

Hãy nở đi những đóa hoa
Hãy sáng vào trang, ánh nguyệt
Hãy giúp ta đừng ngộ nhận
Hãy giúp cho ta thấy lẽ thường

Một ngày không sóng là không thể
Ta cứ trôi về hướng có em
Những bản tin đọc qua, rồi bỏ
Ta cứ tin về những dễ thương

Leave a Comment