Mừng qua phố lạ có người
Vá con tim với nụ cười sớm mai
Mừng còn có thể lai rai
Viết lời ủy mị dông dài nỉ non
Mọi sự không có gì chấm hết
Như thể nhờ em một khởi đầu
Căn nhà không cửa nên đầy gió
Tôi không hề hỏi sẽ về đâu
Thật ra nàng là cả thiên nhiên đấy
Thơ chỉ ghi lên chuyện đã rồi
Thật ra nàng là cả quê hương đấy
Thơ chỉ làm nên con nước trôi
Nên chi những chiếc thuyền vô ảnh
Và một hành trình vô hạn ở trong thơ
Nên chi mừng chỗ chưa tương biệt
Những có nhau còn mãi có nhau
Mừng em là phép lạ
Kéo ta vào luân hồi