ĐỂ KHỎI CÒN QUÊN

Nếu lo mãi một ngày trời sập xuống
Cuộc đời nầy thật sự mất vui đi
Nếu cứ nghĩ một ngày nàng sẽ chết
Nhúm thời gian thật sự có vui gì

Ta lâu lắm tự chôn đời “ bất hạnh “
Cũng quên từng rớt xuống lại trèo lên
Ta có mặt để ôm đầy hạnh phúc ?
Hay từng ngày tranh đấu để vươn lên ?

Ôm trăng mộng hay cùng hoa tơ tưởng
Cũng vui thôi chẳng phải chuyện hoang đường
Đi chưa đến, vậy thì, đi để đến
Nàng không thương, yêu mãi đến nàng thương…

Ta thật thích thấy bóng nàng lan tỏa
Trong âm thầm có đấy một mùi hương
Và có lúc cảm ơn điều rất lạ
Dòng sông kia chia cắt một con đường

Leave a Comment