Hắn thích viết thơ tình. Cái khốn nạn khi viết thơ tình là phải có một tâm hồn trẻ, hừng hực yêu đương; nhưng hắn- không còn tóc.
Tuy vậy,
Hắn viết thơ tình mỗi ngày.
Bông hoa, có thể cũ
Thế giới, có thể cũ
Hắn,
Dĩ nhiên đã cũ quá rồi
Hình như,
Mỗi bình minh cũng cũ tuốt
Và mỗi hoàng hôn chưa hề mới ra
Nàng gọi hắn tương tư
Hắn vẫn còn nghi hoặc
Hắn thích gõ chữ
Thơ là con đường ngắn nhất có được trong hành trình dài
Thơ là đôi đủa thần có gắp từ hư không ra những cô tiên
Thơ là bùa mê cho con chuồn chuồn bay đậu trên bông hoa giấy
Thơ là chứng từ ngày đó có người làm thơ lạc đến Non Bồng
Thơ cũng có thể là ký hiệu
“ nơi nầy chôn cất những tình nhân “
Quên quách,
Giởn !
Đừng để thiên thu phải cạn nguồn