Trong thế giới vĩnh hằng
Anh dấu tình ở đó
Em vô tình qua ngõ
Bị nhốt mà không hay
Tha hóa quá chừng
Con đường ngàn năm trước
Thật không có con đường nào khác được
Em dẫu là mây bay
Khi trầm luân, thống khoáy
Địa ngục thành thiên đường
Điên được thời, điên tuốt
Tình vốn chẳng biên cương