GIẢI THOÁT

Ta không biết vì sao ta mãi nhớ
Tên các nàng như một sự thân thương
Ta không biết vì sao ta mãi nhớ
Tên một người như có sợi tơ vương

Là nàng thơ cho chiều dài của chữ ?
Là liêu trai trong cổ mộ một giờ ?
Là một cánh hoa vô tình đi lạc ?
Hay cõi tình sót lại tự nguyên sơ ?

Ta không biết chỉ là ta sống với
Dù trong ta không có cõi mong chờ
Trăng đất khách màu trăng xưa ấm lại
Chân không đi nhưng hồn tự nhiên về

Ta viết xuống chỉ là ta không thể
Giữ riêng mình như cõng một tâm ma

Leave a Comment