Thật ra bài thơ hay nhất là được ngồi và đọc em, kệ xác cái không gian chung quanh là gì, thời sự hôm nay như thế nào, cuộc chiến ở Ukraine như thế nào, cuộc chiến ở Trung Đông làm sao; giá trứng bây giờ tăng vọt, giá thịt bò thành hai, donut một đô la một cái không cần phải biết làm gì…
Nhìn em là đủ
Thật ra hắn không nên làm thơ mỗi ngày như người đàn ông không thể hai mươi bốn giờ ôm mãi người đàn bà trên tay được. Tay sẽ mõi và người đàn bà sẽ giận đấy. Nhưng nếu hắn không làm thơ ? Ngày có thể sẽ không còn là một ngày trọn vẹn. Nhưng nếu hắn không làm thơ, mây sẽ buồn lòng…
Đã nhiều năm rồi. Thói quen tạo thành ý thức nô lệ. Hắn đã nô lệ vào nàng lúc nào hắn cũng không biết. Cầu nguyện để được thoa dầu. Hắn sung sướng được nhìn nàng mỗi sáng. Hắn bay bỗng dù chỉ đơn thuần là tưởng vọng…
Có nàng là vui rồi
Hắn đã quen cùng cái hạnh phúc đơn sơ. Như tự mình pha trà, như tự mình nói với không gian lời mời gọi; như tự ngồi đọc thơ người và tưởng niệm vu vơ…
Có được ý tình vu vơ cũng là một điều vĩ đại.