VUI TAY MÀ GÕ

Cảm ơn đời vẫn khoan dung
Cảm ơn người vẫn nghìn trùng có nhau…
Nầy,
Sao sỏi nhỏ
Hờn không nói
Và để cô nương
Phải nhíu mày

Nằy,
Về,
Sa mạc tầm nguyên
Hay trong chái nhỏ
Hành thiền
Tưởng hoa

Tôi bất lực
Em cứ cùng thơ mộng
Vẽ nên trời
Tôi lãng đãng như mây
Và ví dụ
Em hòa cùng vũ trụ
Bài thơ tôi viết sẳn đợi
Trong ngày

Tôi không nói nhưng
Hồn em chắc biết
Có muôn điều đơn giản
Lại là hay…

Leave a Comment