Có một lúc thấy ra tình rất thật
Ta có nhau từ vạn kiếp xưa
Có những điều không hề nhòa mất
Dòng chữ ai từ một phương trời
Cứ mãi nhé trong thân tình vắng lặng
Ta bên nhau dù chẳng ở cùng nhau
Cứ không biết như thuyền chưa ghé bến
Cứ bên trời cùng áo lụa an vui
Con chim không gọi khi ngày thức
Chim hát mừng vui nắng sẽ lên
Ta giờ về lại căn phòng nhỏ
Viết chuyện thần tiên rất mực phàm
Cảm tạ trái tim không hóa đá
Và bóng ai còn nơi cõi xa