CỨ COI LÀ CHẲNG BIẾT

Dung nhan ấy như có gì huyền hoậc
Và hình như gió nhột cả tim người
Từ hôm nay chỉ còn viết nụ cười
Và tươi thắm trên từng trang hy vọng

Nầy cô gái Việt Nam môi hồng má thắm
Ngày vui theo bước chân vui
Nầy cô gái thường ngâm “ câu hò vĩ dặm “
Cứ ngâm vang tình ái dưới trăng vàng

Nầy em cô gái bao năm trước
Ta vẫn còn em mỗi sớm mai
Nầy em cô gái ta quen được
Không còn đơn giản chuyện liêu trai

Dường như sương khói ngưng thảnh thực
Em cũng ngày qua thắm thịt da

Cơn gió hôm nào không thổi nữa
Chỉ còn trong mắt một cành hoa

Nếu em biết được từ vô lượng
Thần tích từ trong đã bước ra

Leave a Comment