Một trăm năm là dài lắm ?
Hình như không phải thế!
Bởi năm mươi năm trước vẫn chỉ là hôm nay
Nàng cùng tôi, chạy.
Khi dĩ vãng không là sương khói
Em làm sao thành khói sương ?
Con đường làm sao mất được ?
Người dù cách một trùng dương…
Một trăm năm trước rất khác
Người đánh thuế mong đất nước hùng mạnh trở lại
Đất nước ấy đã không thể hùng mạnh trở lại bởi chính sách thuế quan nầy
Hôm nay, sau một trăm năm có người mong dùng thuế quan làm đất nước hùng mạnh trở lại
Cũng chỉ là giấc mơ ?
Năm mươi năm trước mưa chưa bao giờ là nước mắt của sự trầm uất
Năm mươi năm trước chỉ có ra đi dù chẳng biết đi đâu
Năm mươi năm trước bao nhiêu người coi chết là sự giải thoát
Năm mươi năm trước làm sao thấy tóc bạc trên đầu ?!
Khi thời gian chở theo sự biến hoá
Hôn em từ quê hương
Có những điều không thể
Chứa đầy trong nhớ thương