Năm mới chỉ là năm cũ thôi
Đông, Tây còn biết nói sao đây
Ngày quen tính, mộc; tình, quen thật
Chữ gởi về đâu cũng khói mây
Cũng chúc người như ta chúc ta
Thời không tựa được cứ cho qua
Duyên không còn nữa là duyên tận
Cánh nhạn phương trời, cánh nhạn xa…
Nơi đây năm mới là năm mới
Tiếng pháo giao thừa, thức với khuya
Thử ngồi gõ chữ như khai bút
Lại bảo: nằm nghe ý đất lên
Để nhớ, tay cầm với nhớ- vui!
Mai sau còn mãi phút giây nầy
Nhân gian như huyễn; tình- sinh, diệt
Mở cửa đầy sân những đóa mai