Ngồi đọc thơ Trần Thích Tái
“ trống rỗng và buồn “
Muốn hỏi nhà thơ Trần Thích Chín
“ trống rỗng buồn thế nào “
Hãy siêu nhiên một tí như nhà Sony
Bóp méo, bóp méo, bóp, méo
Thơ chảy từ sông em
Lụt
Trong khu vườn của muôn cánh chim
Mọi đường bay đều đẹp
Nơi nầy chưa từng có cánh cửa khép
Nên muôn trùng cũng chỉ tấc gang
Đã dẫy chết với sắc màu ốm đói
Đã ngây ngô từ mấy chữ “ căn phần “
Cũng mất máu rằng “ đi là sẽ đến “
Tận cùng còn sót lại trái tim yêu…