ƯNG VÔ SỞ TRỤ

Ừ vẫn biết một ngày là quá ngắn
và trăm năm thật sự chẳng nhiều chi
Nhưng cứ sống, ngày nối ngày phủ bụi
Chi bằng cười, chúc phúc, thản nhiên, đi…

Cùng với gió để nghe lời gió thoảng
Cùng với hoa để hiểu ý hoa cười
Cùng thế tục để thấy rằng thế tục
Là thần tiên trong sóng mắt thương yêu

Sống với chết để thương điều chết sống
Sống với đau để thấy thế nào đau
Đời chẳng có vì ta mà hất hủi
Không vì ta cho võng lọng ngai vàng

Vẫn cảm tạ những lần người đã đến
Vui bên ta cùng những nhát dao đâm
Không sao cả, nếu đời không vết xước
Vị trần gian ? đâu có vị trần gian…

Từng với biển, trên bờ ngồi ngắm sóng
Ngắm con thuyền và ngắm hải âu bay
Từng lang thang nhặt nhạnh những ưu hoài
Nơi tâm tưởng may còn “…vô sở trụ… “

Leave a Comment